Bài viết hay về người Thầy

Thứ tư - 30/11/2016 00:39

Bài viết hay về người Thầy

Tôi đến thăm Thầy vào một buổi chiều hè tháng sáu, hỏi thăm mãi mới tìm được đến nhà Thầy, căn nhà vắng vẻ, lợp lá đơn sơ được dựng lên trong một ngõ hẻm sâu hun hút ngoằn nghèo những đường là đường.
Thầy tôi
 
Tôi đến thăm Thầy vào một buổi chiều hè tháng sáu, hỏi thăm mãi mới tìm được đến nhà Thầy, căn nhà vắng vẻ, lợp lá đơn sơ được dựng lên trong một ngõ hẻm sâu hun hút ngoằn nghèo những đường là đường. Sau hơn hai mươi năm gặp lại Thầy, vẫn cái dáng vẻ bình dị ấy, vẫn đôi mắt hiền từ ấy, nhưng thời gian đã làm Thầy tôi khác đi rất nhiều. Thấy tôi gọi, Thầy quay lại nhìn tôi một lúc lâu, rồi tôi chợt thấy mắt Thầy ánh lên niềm vui khi bất chợt gặp lại học trò cũ. Thầy vẫn nhận ra tôi vì có lẽ thời học phổ thông tôi là một cô học trò để lại cho Thầy nhiều ấn tượng nhất và với tôi, Thầy là người đã để lại trong tâm trí tôi nhiều cảm xúc sâu sắc nhất.
      Tuổi thơ tôi đã gắn bó với thầy dưới mái trường ở một miền quê nghèo, chiến tranh đã cướp đi một cánh tay của Thầy, vậy mà Thầy chưa bao giờ nghĩ đến mình phải được ưu đãi như thế này hay như thế kia, ngày ngày Thầy vẫn lên lớp giảng bài, Thầy sống một cuộc sống rất bình dị, hình như tất cả, tất cả Thầy đều dành cho sự nghiệp giáo dục. Thầy yêu các em nhỏ, yêu mảnh đất khô cằn và những người lao động lam lũ nơi đây, có lẽ chính vì vậy mà tôi may mắn được học Thầy từ hồi còn học lớp năm.
Tôi còn nhớ cái buổi đầu Thầy bước vào lớp, Thầy mặc bộ quân phục bạc màu, dáng thầy gầy gầy, cao cao, đôi mắt rất hiền từ, giọng nói ấm áp, Thầy dạy bộ môn văn học và cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi. tụi tôi mê nhất là giờ giảng văn của Thầy, mê cả những nét chữ của Thầy viết trên bảng đen, nó đẹp tới mức hết giờ học mà chúng tôi vẫn không muốn xóa. Đó là những cảm nhận của tôi về Thầy mà trong trí nhớ non ớt còn ghi lại.
Tuổi thơ tôi trôi đi với những ngày tháng đẹp đẽ bên Thầy, gắn bó cùng Thầy bao kỷ niệm buồn vui. Có lẽ suốt cuộc đời tôi không bao giờ quên được cái buổi sáng mà tôi vụng về đưa cho Thầy lá đơn xin thôi học, Thầy vừa cầm lá đơn, tôi đã ôm sách vở chạy vù ra khỏi lớp. Thầy gọi tôi lại, nhìn tôi, hình như Thầy đã đọc được những suy nghĩ trong con mắt buồn khổ của tôi, Thầy nhẹ nhàng hỏi tôi “ Vì sao em không tiếp tục đi học?” tôi chỉ lắp bắp được hai tiếng “ Thưa Thầy” rồi lại ngồi thụp xuống ôm mặt khóc nức nở.
Hôm ấy, Thầy đi cùng tôi về nhà, con đê dài hun hút như cuộc đời, trời chợt nắng, chợt râm, lúc nắng, Thầy kéo tay tôi “ Em đi nhanh kẻo nắng vỡ đầu ra đấy”, lúc râm, thấy tôi đi chậm Thầy lại giục “Đang lúc mát trời, em đi nhanh lên kẻo nắng” Bấy giờ, tôi cứ ngỡ ngàng: Sao nắng, râm đều phải vội?....
Tôi và Thầy về đến nhà, Mẹ vừa thấy Thầy đến vội nói ngay “ Cảnh nhà em nó khó khăn quá, không nói thì Thầy cũng đã hiểu cả rồi, Bố nó mất xớm, tôi thì ốm yếu thế này, nó lại còn hai đứa em nhỏ, thực bụng tôi cũng không muốn cho con bé thôi học nhưng cảnh nhà túng bấn quá nên tôi buộc phải ký vào đơn”. Nghe vậy thầy liền động viên mẹ tôi “ Cái khó của gia đình là tạm thời, tương lai con cái mới là quan trọng, em nó học rất tốt, rất có triển vọng tôi xin dành ra mỗi tháng vài đồng để giúp thêm cho em  được học tiếp” Nghe Thầy nói thế Mẹ tôi rưng rưng nước mắt, nỗi khổ tâm hiện lên đôi mắt Mẹ “ Xin cảm ơn thầy và cũng không dám phiền Thầy, thôi thì rau cháo qua ngày tôi cố gắng động viên cháu tiếp tục đi học”.
Tôi rất xúc động, cho tới bây giờ những lời nói của Thầy và Mẹ tôi vẫn văng vẳng bên tai, chính sự quan tâm, những lời động viên của Thầy và sự tần tảo xớm hôm của mẹ, là điểm tựa là động lực giúp tôi luôn vươn lên trong học tập và trong cuộc sống. Không những Thầy cho tôi kiến thức mà còn dạy tôi cách sống, cách làm người, Thầy dạy chúng tôi “Đừng ỷ lại, hãy trung thực, hãy là mình trước đã”  Thầy nói: Trong xã hội có rất nhiều màu sắc, người ngày ba buổi vật lộn kiếm từng đồng, người không ngủ ngày đêm lo học hành tập luyện, kẻ ngày đêm rong chơi không biết xã hội phát triển thế nào.
  Thầy hỏi: “ Các em học gì hôm nay? Các em chọn gì cho tương lai” ? Và hôm nay tôi rất tự hào vì tôi đã bước tiếp con đường mà Thầy đã từng đi, đó là con đường sáng nhất, con đường đẹp nhất trong mọi con đường.
Niềm tin của Thầy truyền sang niềm tin của tôi, một đứa học trò nghèo chan chứa bao nhiêu là ước mơ, hoài bão, những lời dạy dỗ của Thầy đã theo tôi trong suốt những tháng năm dài, lũ học trò chúng tôi nhắc đến Thầy như nhắc về một huyền thoại, thầy đã được biết bao thế hệ học trò biết đến Thầy như người lái đò cần mẫn say sưa đưa hết lớp khách này đến lớp khách khác sang sông, Thầy tận tụy ham mê đắm mình trong công việc mà quên mất cái tuổi gần sáu mươi của mình, quên luôn cả bản thân mình nữa.
     Chiều hè, trời đã dịu nắng, tôi hồi hộp đến bên Thầy, Thầy trò gặp nhau mừng mừng tủi tủi, nhìn Thầy, tôi không cầm được nước mắt, thời gian đã làm tóc Thầy bạc trắng, trán Thầy đã có nhiều nếp nhăn, bàn tay gầy như cọng rơm khô, gầy như không thể gầy hơn được nữa, thầy vẫn sống một mình trong ngôi nhà hiu quạnh
“ Bao nhiêu năm qua đi, Thầy cống hiến cho sự nghiệp bao nhiêu rồi mà Thầy vẫn sống nghèo như thế này ư’’? Tôi hỏi Thầy một câu đầy ngớ ngẩn, Thầy xoa đầu tôi và nói “ Sự thành đạt của các em là tài sản quý giá của Thầy, là niềm vui của Thầy”. Thầy tôi là thế đấy, bộ quân phục vẫn gấp gọn gàng trên ngăn tủ, những trang giáo án cũ vẫn còn trên giá sách là tài sản, là kỷ niệm của một người lính, của một người Thầy.
Tôi ngồi nghe Thầy kể lại những câu truyện hồi ở chiến trường, cảm giác y như hồi tôi còn học phổ thông giờ ra chơi Thầy thường kể cho chúng tôi nghe như thế. Thời gian bên Thầy trôi đi nhanh quá, trời đã về chiều tôi chào Thầy ra về, và hứa sẽ tới thăm Thầy vào một ngày gần nhất, tiếng Thầy vẫn quen thuộc như xưa “ Em đi nhanh kẻo trời tối bây giờ” và lúc này tôi đã nhận ra mình không còn ngơ ngác như xưa nữa, giờ tôi đã hiểu cuộc đời lúc nào cũng phải nhanh lên, để vượt qua mọi khó khăn trong cuôc sống.
       Tôi được Mẹ nuôi lớn khôn bằng dòng sữa ngọt ngào và được các Thầy cô truyền cho tôi những nguồn tri thức, tôi đã và đang tiếp bước  theo con đường của Thầy, trên bục giảng tôi sẽ truyền đạt cho thế hệ măng non tràn trề nhựa sống với tất cả những nhiệt huyết của mình, người giáo viên là những người âm thầm mà vĩ đại, nghề giáo viên thật cao quý, người giáo viên nhân dân là bông hoa thơm nhất trong các loài hoa Việt Nam.
                                                             Phương Trung, ngày 05 tháng 05 năm 2014
                                                             Tác giả
 
                                                                    Nguyễn Thị Loan
 

Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Loan

Nguồn tin: Trường mầm non Phương Trung 2

Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 4 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Văn bản mới

Số 01/TĐMNPT2

Bản đăng ký thi đua năm học 2018 -2019 trường MN Phương Trung 2

Thời gian đăng: 26/03/2019

lượt xem: 147 | lượt tải:0

3537

Thông tư Ban hành Quy định chuẩn nghề nghiệp giáo viên Mầm non

Thời gian đăng: 24/12/2018

lượt xem: 175 | lượt tải:50

3538

Thông tư Ban hành Quy định chuẩn Hiệu trưởng cơ sở giáo dục Mầm non

Thời gian đăng: 24/12/2018

lượt xem: 170 | lượt tải:36

930_BGDĐT-GDTC

Hướng dẫn thực hiện công tác y tế trường học

Thời gian đăng: 31/03/2018

lượt xem: 184 | lượt tải:61
Tin mới
Quảng cáo 2
Thăm dò ý kiến

Cảm ơn bạn đã ghé thăm Website. Bạn biết trang của chúng tôi qua:

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây